36năm 24 đi cùng bạn đọc PHÁP LUẬT TP.HCM - MỘT HÀNH TRÌNH TỰ HÀO Sau khi ra trường, tôi về công tác tại Sở Tư pháp TP.HCM vào đầu năm 1982, cùng anh Đặng Thanh Xuân (tên gọi khác của TS - luật sư Phan Đăng Thanh, chồng của luật sư Trương Thị Hòa) được lãnh đạo phòng Tuyên truyền pháp luật phân công xây dựng tờ Bản tin Tư pháp vào năm 1982 (tiền thân của báo Pháp Luật TP.HCM ngày nay). Nhập ngũ vào quân đội vào năm 1984, xuất ngũ về làm việc tại Tổng Công ty Xuất nhập khẩu và Đầu tư TP.HCM (Imexco), đầu những năm 1990, tôi được lãnh đạo Sở Tư pháp mời trở về để chuẩn bị thành lập tuần báo Pháp Luật TP.HCM. Một ngày giữa tháng 5-1990, trong tiết trời se lạnh, chuyến tàu Thống Nhất về đến Ga Hòa Hưng khoảng 5 giờ sáng. Tôi kiểm tra lại và cất kỹ tấm giấy phép xuất bản tuần báo Pháp Luật TP.HCM trong cặp, bước xuống sân ga hòa cùng dòng người chen chúc vội vã. Mệt mỏi chờ đợi hơn một tuần tại Hà Nội, qua lại biết bao lần giữa Vụ Báo chí, Bộ VH&TT và Ban Tư tưởng văn hóa Trung ương, tôi mới nhận được tờ giấy phép quan trọng này. Vừa bước ra khỏi cửa ga, một chú bé bán báo chạy đến, cất tiếng rao ầm ĩ về sự kiện mới từ vụ án nước hoa Thanh Hương xảy ra trước đó hơn hai tháng có liên quan đến việc xem xét trách nhiệm của giám đốc Sở Tư pháp thời điểm nói trên vì đã ban hành “Công văn 54” trả lời pháp luật cho xưởng nước hoa Thanh Hương, giải thích về việc huy động vốn của người dân. Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi, tôi đến ngay tòa soạn báo, lúc đó là một căn phòng nhỏ trong trụ sở ở 143 Pasteur, quận 3. Ông Huỳnh Ngọc Chi - Phó Giám đốc Sở Tư pháp và bà Nguyễn Túy Hạt - Trưởng phòng Tuyên truyền pháp luật đang hết sức đau đầu về sự kiện xảy ra, có thể ảnh hưởng đến việc xây dựng và phát triển tờ báo vừa mới ra đời. Lãnh đạo phân công tôi nghiên cứu và giải trình các khía cạnh pháp lý liên quan đến “Công văn 54” của lãnh đạo sở trên mặt báo, làm rõ giới hạn giữa văn bản giải thích quy định của pháp luật khác với việc người phạm tội lợi dụng văn bản đó để huy động vốn. Mặc dù những thông tin và bài viết nói trên có thể nói là đơn độc trong “rừng” thông tin xuôi chiều về vụ án nhưng ít nhất về mặt pháp lý và đạo lý, chúng tôi cũng đã cố gắng làm rõ bản chất sự thật của vụ án, thể hiện dũng khí của người làm báo. Mảng chính trị - xã hội do tôi phụ trách, cùng mảnh kinh tế do luật sư Nguyễn Minh Tâm phụ trách sau này, có thể được coi là “xương sống”, là điểm nhấn nóng bỏng về tin tức, sự kiện mỗi ngày. Ban Biên tập luôn phải giải quyết bài toán giữa việc phải cung cấp cho bạn đọc những tin tức mới, nóng hổi nhất trong điều kiện cạnh tranh thông tin, với việc phải bảo đảm độ tin cậy, chính xác, nhất là các tin tức liên quan đến các hoạt động tư pháp, tố tụng của các vụ án và diễn biến pháp đình. Sau khi các vụ án được đưa ra xét xử, các thông tin đã được phổ biến công khai, việc có những ý kiến đánh giá chiều sâu về mặt pháp lý lại rất cần thiết, là “sản phẩm” riêng có của báo Pháp Luật TP.HCM mà ít tờ báo nào khác có được, vì báo có đội ngũ luật sư, luật gia nhiều kinh nghiệm. Những bài viết chính luận, ký sự pháp đình của luật sư Phan Đăng Thanh, luật sư Nguyễn Minh Tâm đã trở thành những điểm sáng trong báo chí viết về pháp luật lúc bấy giờ, để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc. Giữa năm 1995, tôi chính thức làm Chỉ mong sao những “chiến sĩ” trên mặt trận báo chí, bất luận còn song hành về nghiệp báo, trở thành luật sư hay làm việc ở bất cứ lĩnh vực nào, họ sẽ vẫn mang ngọn lửa “vì công lý” đã được trui rèn trong môi trường chuyên nghiệp và dấn thân của báo Pháp Luật TP.HCM làm hành trang cho chặng đường tương lai sắp tới của mỗi người. Những bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo Pháp Luật TP.HCM đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc. NHỮNG NGÀY ĐẦU GIỮ LỬA TS - luật sư PHAN TRUNG HOÀI Luật sư Phan Đăng Thanh và luật sư Phan Trung Hoài (trái) những ngày đầu ở tuần báo Pháp Luật TP.HCM. (Ảnh tư liệu cá nhân) Luật sư NGUYỄN MINH TÂM: Bản sắc riêng của báo Pháp Luật TP.HCM Tôi có sáu năm gắn bó với tòa soạn trên đường Nguyễn Tri Phương (1992-1998). Khi còn là cộng tác viên, tôi được giao thực hiện loạt phóng sự điều tra “Vụ án Xí Le và thân phận ông chủ hai chiếc tàu đánh cá” tại Bình Thuận. Loạt bài tạo tiếng vang lớn, được bạn đọc đồng tình và trở thành bước ngoặt đưa tôi về công tác tại báo. Những năm đầu, dù còn nhiều khó khăn, tập thể tòa soạn luôn đoàn kết, tận tâm, cùng chung khát vọng xây dựng một tờ báo có uy tín trong lòng bạn đọc. Qua các giai đoạn đổi mới, báo Pháp Luật TP.HCM ngày càng khẳng định vị thế là một kênh thông tin có ảnh hưởng trong đời sống pháp luật cả nước. Kỷ niệm ấy cũng phản ánh một nét đặc trưng của báo Pháp Luật TP.HCM: Luôn tin tưởng, tạo điều kiện để phóng viên dấn thân vì sự thật. Nhiều tuyến bài của báo về oan sai, suy đoán vô tội, chống bức cung, nhục hình hay không hình sự hóa các quan hệ dân sự, kinh tế đã góp phần bảo vệ quyền con người và thúc đẩy sự công bằng trong hoạt động tư pháp. Chính tinh thần theo đuổi vụ việc đến cùng, trách nhiệm xã hội và tính phản biện xây dựng đã làm nên thương hiệu Pháp Luật TP.HCM suốt 36 năm qua. TS - luật sư PHAN ĐĂNG THANH, nguyên Trưởng ban Pháp luật, báo Pháp Luật TP.HCM: Dù đã nghỉ hưu, tôi vẫn dõi theo từng số báo Là người gắn bó với báo Pháp Luật TP.HCM từ những ngày còn là bản tin nội bộ đến khi trở thành nhật báo, tôi xem đây là quãng thời gian ý nghĩa nhất trong cuộc đời mình. Tôi được chứng kiến sự trưởng thành của tờ báo, từ một đơn vị được bao cấp trở thành thương hiệu báo chí tự chủ, uy tín như hôm nay. Hơn 20 năm công tác tại báo để lại trong tôi nhiều kỷ niệm khó quên: Những ngày lo phát hành từng số báo đầu tiên, những đêm trăn trở làm mới chuyên mục “À Ra Thế!”, hay niềm xúc động khi chương trình được đông đảo người dân đón nhận ở khắp nơi. Dù đã nghỉ hưu, tôi vẫn dõi theo từng số báo và vui mừng khi thấy tờ báo luôn giữ vững tôn chỉ, mục đích và không ngừng phát triển. Tôi mong những người từng gắn bó với báo Pháp Luật TP.HCM sẽ luôn tự hào về nơi mình đã cống hiến và tiếp tục giữ vững nhiệt huyết, sự tận tâm trong công việc dù ở bất cứ nơi đâu.
RkJQdWJsaXNoZXIy Mjg2ODExMg==