061-2026

12 Đời sống xã hội - Thứ Sáu 27-3-2026 doisongxahoi@phapluattp.vn HẢI NHI Sau khi tốt nghiệp đại học vào năm 2003, chị Trịnh Thị Thiện (41 tuổi), Trưởng khoa Khuyết tật, Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình (phường Tam Bình, TP.HCM) thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM, theo bạn đến đây tham gia vài buổi tình nguyện. Lúc đầu, chị chỉ coi đó là một lần trải nghiệm như bao sinh viên khác. Thế nhưng những đứa trẻ với bao khiếm khuyết đã níu giữ chị. Từ đó, chị nuôi dưỡng tâm nguyện ở lại mà không hay biết sẽ gắn bó cùng các em qua những tháng năm dài đầy thương yêu. Những đứa trẻ không thể gọi tên mình Không khí khoa Khuyết tật khiến chúng tôi khựng lại. Tiếng la hét, tiếng gọi “má” vang khắp phòng nhưng trong ánh mắt các em là hơi ấm quen thuộc của những người chăm sóc mỗi ngày. Khoa hiện nuôi dưỡng 53 trẻ khuyết tật nặng và đặc biệt nặng như Down, tự kỷ, bại não, động kinh… Phần lớn các em không thể tự chăm sóc, khoảng 80% phải ăn cháo xay hoặc nuôi qua ống thông. Những cơn co giật, sặc đờm có thể xảy ra bất cứ lúc nào, buộc các cô phải luôn túc trực. Trước khi vào phòng, chị Thiện dừng lại kiểm tra găng tay, khẩu trang. Động tác lặp lại nhiều năm, thành thói quen. Chị nhanh nhảu: “Chỉ cần sơ suất một chút là các con chịu thiệt”. Bế một em bé trên tay, chị Thiện nhớ lại lần đầu đến Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình những năm 2000. “Tôi chỉ đứng nhìn, không biết bắt đầu từ đâu nhưng càng nhìn càng không nỡ rời đi” - chị kể. Vài lần đến trung tâm, cảm giác xa lạ dần biến mất. Điều níu giữ chị không phải hoàn cảnh thiếu thốn, mà là sự kiên nhẫn và tình yêu thương của việc chăm em là thử thách vì T thường tự cởi đồ, đi vệ sinh không kiểm soát, thậm chí bỏ đi bất chợt. Ở lại lâu hơn, chị Thiện mới hiểu phía sau những hành vi ấy là những tổn thương rất sâu. Chị và đồng nghiệp kiên nhẫn ở bên, vừa chăm, vừa chơi, vừa dạy từng chút một. T thay đổi chậm nhưng rõ: Từ không phản ứng, em dần quen người, biết nghe gọi, rồi lần tìm để ôm chầm lấy chị. Chị cười: “Mỗi lần T ôm vậy là thấy mọi vất vả cũng nhẹ đi”. Không chỉ riêng T, nhiều em bại não nặng, gần như không phản ứng, vẫn cảm nhận theo cách riêng: Có em bật khóc khi nghe tiếng bước chân, có em khẽ đáp lại khi được chạm vào. Chính những điều rất nhỏ ấy khiến chị nghĩ nhiều hơn trong quá trình chăm sóc, bắt đầu từ những việc giản dị như một bộ quần áo mặc mỗi ngày cho các em. Nhiều em bị dị tật tay chân, cơ thể biến dạng nên việc thay quần áo đã khó, có khi còn gây đau nếu sơ suất. Với trẻ có vấn đề tâm thần, vừa mặc xong đã tự cởi, thậm chí xé rách. Từ đó, chị cùng đồng nghiệp mày mò thay đổi, từ buộc dây, mặc nhiều lớp đến thiết kế đồ liền thân để các em khó tự cởi. Từ cách chọn vải đến may đo, chị lặn lội khắp các sạp tìm loại thun vừa mềm để không làm đau da, vừa đủ bền để chịu được việc thay giặt liên tục. Từng chi tiết được điều chỉnh dần. Có em không chịu được màu sắc nhất định, có em khó thích nghi với bất kỳ vật lạ nào trên người, buộc người chăm sóc phải thay đổi từ trang phục đến không gian sinh hoạt. Phần ống quần cũng được thiết kế lại với thun co giãn, vừa tạo sự thoải mái, vừa giữ độ ôm cần thiết để các em không cởi được đồ. Chị bảo đồ ban ngày và ban đêm cũng khác nhau, phù hợp với sinh hoạt và thời tiết. Mỗi em là một “bài toán riêng”, buộc người chăm sóc phải điều chỉnh từng chi tiết. Với chị, quần áo không chỉ là mặc vừa, mà phải an toàn, thoải mái và thay nhanh, bởi có ngày các em phải thay đồ đến vài lần, từ sau bữa ăn đến mỗi lần vệ sinh. Những điều rất nhỏ ấy, làm được rồi, chị mới thấy nhẹ lòng.• Người phụ nữ “may” lại cuộc sống cho trẻ đặc biệt Chị Trịnh Thị Thiện đã thiết kế quần áo phù hợp với những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt, giúp các con sống an toàn và vui hơn mỗi ngày. Một lần sau sinh, khi không thể tự chăm sóc bản thân, chị chợt thấu hiểu: Các em cũng từng hoàn toàn phụ thuộc người khác. Những ngày nằm viện, không thể tự chăm sóc bản thân, chị chợt nghĩ: “Có lúc mình cũng phải phụ thuộc hoàn toàn vào người khác… các bé cũng vậy”. Trở lại công việc, chị vừa chăm trẻ vừa gửi con cho người thân và dần nhận được sự ủng hộ thầm lặng từ gia đình. Tiêu điểm Chị Thiện chăm sóc, vệ sinh mắt cho các con. Ảnh: HẢI NHI những người chăm sóc. Ra trường, dù từng làm việc ở nơi khác và bốn năm tại một cơ sở cai nghiện ở tỉnh Bình Phước (cũ), hình ảnh những đứa trẻ Tam Bình vẫn luôn là nỗi trăn trở với chị và đến năm 2013, khi gia đình ổn định, chị quyết định quay về. Với chị Thiện, chăm sóc những đứa trẻ đặc biệt đòi hỏi không chỉ kiến thức chuyên môn mà còn tình yêu thương sâu sắc và sự kiên nhẫn bền bỉ. Những tiếng la hét hay hành vi mất kiểm soát không phải để trách, mà là cách các Những tiếng la hét hay hành vi mất kiểm soát không phải để trách, mà là cách các em đang cố lên tiếng, chỉ là theo một cách khác. em đang cố lên tiếng, chỉ là theo một cách khác. Kiên nhẫn “may” lại cuộc sống cho trẻ đặc biệt Chị Thiện nhớ nhất là T (16 tuổi), bị bỏ rơi từ nhỏ, không nhìn thấy và sống trong rối loạn tâm thần, gần như phụ thuộc hoàn toàn vào người chăm sóc. Những ngày đầu, Nữ du khách kiệt sức, gọi cấp cứu khi leo núi Cô Tiên Ngày 26-3, chỉ huy Trung tâm 114 Khánh Hòa thuộc Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ Công an tỉnh Khánh Hòa cho biết các lực lượng của đơn vị vừa cứu sống một du khách nước ngoài bị kiệt sức khi leo núi Cô Tiên (phường Bắc Nha Trang). Theo đó, khoảng 11 giờ 30 cùng ngày, Trung tâm chỉ huy 114 đã nhận thông tin cần hỗ trợ một du khách nước ngoài có dấu hiệu kiệt sức khi leo núi Cô Tiên. Lúc này, Trung tâm chỉ huy 114 đã liên hệ với Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ khu vực 9 (đội 9) thuộc Phòng Cảnh sát PCCC và cứu nạn, cứu hộ Công an tỉnh Khánh Hòa. Nhận tin báo, đội 9 đã điều xe chuyên dụng cùng lực lượng đến hiện trường. Sau khi vượt qua địa hình dốc cao, hiểm trở, các cán bộ, chiến sĩ đội 9 đã phối hợp với lực lượng cấp cứu 115 tìm thấy nạn nhân lúc 12 giờ 5 phút cùng ngày. Sau khi tiếp cận người bị nạn, lực lượng tiến hành sơ cấp cứu ban đầu và sử dụng cáng chuyên dụng của cơ quan y tế di chuyển người bị nạn xuống núi. Đến 12 giờ 23 cùng ngày, lực lượng chức năng đã đưa người bị nạn xuống núi an toàn và bàn giao cho đơn vị cấp cứu 115 để chăm sóc y tế. Theo cơ quan chức năng, nữ du khách nước ngoài bị nạn là bà Kim Bùi (65 tuổi, quốc tịch Úc). Bà Kim Bùi được xác định bị đuối sức trong lúc leo núi Cô Tiên. Núi Cô Tiên là một điểm du lịch trekking tự phát với địa hình dốc cao, được nhiều người lựa chọn leo trải nghiệm. Tuy nhiên, đã xảy ra nhiều vụ việc đáng tiếc như du khách đi lạc, đuối sức. XUÂN HOÁT Quần áo được thiết kế lại từ cầu vai và ống quần để các con không tự cởi đồ. Ảnh: HẢI NHI Công tác chăm sóc trẻ tại trung tâm luôn đặt yêu cầu về vệ sinh, an toàn và quy trình lên mức cao. Bên cạnh đó, đội ngũ nhân viên còn chủ động cải tiến vật dụng phục vụ chăm sóc, tiêu biểu là các bộ trang phục thiết kế riêng tại khoa Khuyết tật do chị Trịnh Thị Thiện cùng nhân viên trong khoa phụ trách. Các sáng kiến xuất phát từ thực tế nên mang lại hiệu quả rõ rệt: Trẻ thoải mái hơn, việc chăm sóc cũng thuận tiện, an toàn hơn. Trong thời gian tới, Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình tiếp tục nâng cao chất lượng chăm sóc và phát triển toàn diện cho trẻ, xây dựng thực đơn riêng cho từng nhóm, tăng cường phục hồi chức năng, theo dõi dinh dưỡng và sức khỏe. Các phương pháp sư phạm đặc biệt giúp trẻ tự kỷ, chậm phát triển hòa nhập, kết hợp ứng dụng công nghệ trong quản lý. Với thanh thiếu niên, trung tâm mở lớp dạy nghề, định hướng nghề nghiệp và bồi dưỡng chuyên môn cho nhân viên để nâng cao kỹ năng chăm sóc. Bà VÕ THỊ THANH KIM, Phó Giám đốc Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình, TP.HCM Mỗi sáng kiến - thêm một bước tiến vì trẻ em

RkJQdWJsaXNoZXIy Mjg2ODExMg==