36năm 27 đi cùng bạn đọc PHÁP LUẬT TP.HCM - MỘT HÀNH TRÌNH TỰ HÀO L Bà NGUYỄN THỊ THU TÂM, nguyên Phó Tổng Biên tập báo Pháp Luật TP.HCM: Dấu ấn từ những khác biệt Điều tạo nên sự khác biệt của Pháp Luật TP.HCM không chỉ là phản ánh sự việc mà còn kiên trì đi tìm bản chất pháp lý của vấn đề. Phóng viên phải miệt mài tra cứu quy định, thu thập tài liệu, lắng nghe chuyên gia và mạnh dạn nêu chính kiến nhằm bảo vệ lẽ phải. Một trong những dấu ấn đáng nhớ là vụ tranh chấp chuyển nhượng đất tại TP.HCM, nơi hai cấp tòa xác định sai quan hệ tranh chấp khiến người mua đất đứng trước nguy cơ mất tài sản sau nhiều năm. Từ những phân tích của Pháp Luật TP.HCM, vụ án được xem xét lại; các lập luận của báo sau đó xuất hiện trong quyết định kháng nghị và dẫn đến việc hủy cả hai bản án để xét xử lại. Ở một vụ án giết người gây chú ý tại quận 4 liên quan đến cựu HLV trưởng đội tuyển Taekwondo Việt Nam Nguyễn Văn Vạn, Pháp Luật TP.HCM đã phát hiện chi tiết thể hiện rõ tính độc lập xét xử của tòa án. Dù có ý kiến cho rằng bị cáo không phạm tội, tòa phúc thẩm vẫn hủy toàn bộ án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại. Kết quả cuối cùng cho thấy quyết định đó là có cơ sở. Pháp Luật TP.HCM là tờ báo biết lội ngược dòng khi cần thiết để bảo vệ cáiđúng.Trong tranh luận về bộ phim Vợ ba, khi dư luận cho rằng nhà sản xuất vi phạm pháp luật vì sử dụng diễn viên 13 tuổi, Pháp Luật TP.HCM phân tích các quy định liên quan và khẳng định không có căn cứ xử lý theo Bộ luật Lao động hay Luật Trẻ em. Thực tế sau đó, không ai trong êkíp bị xử phạt vì các hành vi như dư luận nêu. Qua những câu chuyện ấy, Pháp Luật TP.HCM cho thấy vai trò của một tờ báo chính trị - pháp lý luôn đặt pháp luật, sự thật và trách nhiệm xã hội lên hàng đầu. Mỗi bài viết không chỉ phản ánh cuộc sống mà còn góp phần tạo nên những thay đổi tích cực cho cá nhân, cộng đồng và xã hội. Nhà báo, Phó Trưởng ban Kinh tế - Đô thị TRẦN ĐÌNH LONG: Từ phản biện trong tòa soạn đến phản biện chính sách Điều tôi nhớ nhất trong những năm làm việc tại báo Pháp Luật TP.HCM là những cuộc họp Hội đồng biên tập mỗi sáng. Có những buổi tranh luận rất căng thẳng về một đề tài: Có nên làm hay không, tiếp cận theo hướng nào, phản biện đến đâu. Ý kiến khác nhau, thậm chí gay gắt nhưng sau cuộc họp mọi người vẫn tôn trọng nhau vì cùng hướng đến mục tiêu chung: Làm ra những bài báo tốt hơn, chính xác hơn và có ích hơn cho bạn đọc. Chính môi trường dân chủ ấy đã tạo nên bản sắc của Pháp Luật TP.HCM. Một tờ báo muốn phản biện xã hội thì trước hết phải biết lắng nghe những ý kiến khác biệt trong chính tòa soạn của mình. Từ nền tảng đó, báo kiên trì theo đuổi nhiều tuyến bài góp ý, phản biện chính sách. Tôi nhớ giai đoạn dịch COVID-19, khi có chủ trương tạm dừng xuất khẩu gạo, báo đã đăng tải nhiều bài phân tích, phỏng vấn chuyên gia và doanh nghiệp để làm rõ tác động đến nông dân, doanh nghiệp và thương mại quốc gia. Cách tiếp cận của báo không phải phản đối, mà là bổ sung góc nhìn thực tế để chính sách được cân nhắc đầy đủ hơn. Nhiều năm qua, báo cũng liên tục lên tiếng về những bất cập trong quản lý vàng, xăng dầu, thuế thu nhập cá nhân hay các “giấy phép con”, với mục tiêu góp phần hoàn thiện chính sách và giảm khó khăn cho người dân, doanh nghiệp. Những cuộc tranh luận quanh bàn họp mỗi sáng không chỉ làm nên những bài báo tử tế, mà còn góp thêm những tiếng nói xây dựng cho quá trình hoàn thiện chính sách. Nhà báo, Trưởng Văn phòng đại diện tại miền Trung - Tây Nguyên LÊ TẤN LỘC: Tin nhắn tôi nhớ mãi Trong hơn 16 năm gắn bó với báo Pháp Luật TP.HCM, có một câu chuyện tôi luôn nhớ như một nguồn động viên lớn trong nghề. Những năm đó, tôi cùng đồng nghiệp thực hiện tuyến bài phản ánh việc phá rừng tự nhiên tại huyện Sông Hinh (Phú Yên) để thực hiện dự án chăn nuôi bò. Đây là một đề tài khó, kéo dài nhiều tháng và gặp không ít áp lực từ nhiều phía, trong đó có cả việc yêu cầu xử lý tôi vì đăng sai sự thật. Một buổi sáng, khi tôi đang trên đường trở lại hiện trường, anh Nguyễn Đức Hiển, khi đó là Tổng thư ký tòa soạn, nhắn tin yêu cầu rà soát toàn bộ hồ sơ, tài liệu và chứng cứ của tuyến bài. Tôi khẳng định mình có đủ chứng cứ cho bài viết. Ít lâu sau, anh Hiển gửi cho tôi ảnh chụp một tin nhắn của Tổng Biên tập Mai Ngọc Phước: “Em nói với Lộc cứ yên tâm. Ban Biên tập luôn ở bên phóng viên trong mọi chuyện”. Tin nhắn ấy đã theo tôi suốt nhiều năm làm nghề. Nó giúp tôi hiểu rằng phía sau mỗi phóng viên luôn có một tập thể sẵn sàng đồng hành khi mình làm đúng. Cảm giác không đơn độc ấy là nguồn động viên rất lớn để tôi tiếp tục theo đuổi đề tài đến cùng. Sau phản ánh của báo chí, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu chấm dứt dự án chăn nuôi bò tại các tiểu khu rừng ở huyện Sông Hinh, diện tích rừng được phục hồi quy hoạch, khẳng định giá trị của những thông tin đúng sự thật mà Pháp Luật TP.HCM kiên trì theo đuổi. Phóng viên NGUYỄN YÊN, Văn phòng đại diện tại miền Trung - Tây Nguyên: Chỗ dựa vững chắc từ đồng nghiệp Trong những chuyến điều tra nguy hiểm ở báo Pháp Luật TP.HCM, điều tôi trân quý nhất không chỉ là tác phẩm đăng tải mà còn là tình đồng nghiệp được tôi luyện qua thử thách. Tôi nhớ lần cùng phóng viên Nguyễn Tân thâm nhập đường dây đưa người vượt biên sang Campuchia. Tôi ngồi trên xe của nhóm đối tượng, còn Tân âm thầm bám theo phía sau. Đến sát biên giới, không còn thấy đồng đội, tôi hoảng sợ bỏ chạy. Khi bị một nhóm người định lôi đi, Tân bất ngờ xuất hiện, kiên quyết bảo vệ tôi đến cùng. Trước đó, chúng tôi cũng nhiều tháng bám trụ tại khu vực Suối Tiên để điều tra nạn móc túi trên xe buýt. Dưới nắng mưa, hai phóng viên trẻ kiên trì theo dấu từng vụ việc, góp phần phơi bày băng nhóm hoạt động nhiều năm. Đó là tinh thần dấn thân, trách nhiệm và sự gắn kết làm nên giá trị của báo Pháp Luật TP.HCM. Phóng viên PHẠM HẢI, ban Chính trị - Xã hội: Luôn có người bảo vệ khi gặp hiểm nguy Điều tôi trân trọng nhất là ở Pháp Luật TP.HCM, mọi người chọn cách hướng dẫn, động viên thay vì trách phạt. Tôi nhớ những đêm gửi tin nóng, biên tập viên vẫn thức sửa từng dòng chữ; những cuộc họp giao ban đầy cảm hứng khởi động các tuyến bài điều tra lớn và cả những lúc bế tắc, tôi được động viên: “Em cứ làm đi, hướng đi đó đúng rồi”. Chính sự tin tưởng ấy giúp tôi trưởng thành. Tôi cũng nhớ những chuyến tác nghiệp xuyên đêm, theo đuổi đề tài hàng tháng trời, có khi đối mặt với nguy hiểm. Vụ điều tra nhóm trộm trên Xa lộ Hà Nội năm 2025 là ký ức không quên: Tôi bị tấn công, thương tích, mất xe máy và thiết bị. Nhưng điều tôi nhớ hơn cả là khoảnh khắc anh Nguyễn Tân xuất hiện lo lắng như người anh trong gia đình. Tôi hiểu rằng ở Pháp Luật TP.HCM, đồng nghiệp không chỉ là người làm việc cùng nhau, mà còn là gia đình - nơi có sự tử tế và luôn có người đứng phía sau mình. Thư ký hành chính tòa soạn NGUYỄN THÙY TRANG: Những điều nhỏ bé giữ tôi ở lại suốt 20 năm 20 năm gắn bó với Pháp Luật TP.HCM, từ thời báo còn là báo cách nhật, tôi vẫn lặng lẽ làm thư ký hành chính - một vị trí ít ánh hào quang nhưng nhiều áp lực. Công việc của chúng tôi là một vòng xoáy không dứt: Từ hành chính thường nhật đến những kỳ nhuận bút dồn dập với hàng ngàn sản phẩm. Có những ngày phải đọc từng tin, từng bài để thẩm định, vừa đảm bảo công tâm, vừa thấu hiểu phía sau mỗi tác phẩm là mồ hôi, sự dấn thân của phóng viên nơi hiện trường. Ám ảnh nhất là những đợt nhuận bút kéo dài nhưng cũng chính lúc ấy, khi thủ quỹ báo “tiền về rồi”, cả tòa soạn lại rộn ràng như trút được một gánh nặng chung, tôi yên tâm rằng nhuận bút đã kịp đến tay các phóng viên, cộng tác viên, chuyên gia viết bài cho báo. Mỗi dịp lễ, Tết, khi lãnh đạo Ban Biên tập tự tay chuẩn bị từng phong bao lì xì ghi tên từng phòng ban, cả khối hậu cần chúng tôi cũng được nhắc đến. Một lời cảm ơn giản dị nhưng khiến những người làm việc thầm lặng thấy mình được trân trọng thật sự. Chính những điều nhỏ bé ấy giữ tôi ở lại suốt 20 năm. Pháp Luật TP.HCM không chỉ là nơi làm việc, mà còn là một bến đỗ ân tình, nơi tôi đi qua thanh xuân và dựng xây cuộc sống. vào năm 2022. Và tôi luôn thấy mình là một người may mắn. May mắn vì được làm nghề trong một môi trường mà ở đó, mỗi lần bước ra ngoài tác nghiệp, phía sau lưng mình luôn là cả một tập thể. Tôi luôn nghĩ điều quý giá nhất của người làm báo không phải là những tấm bằng khen hay giải thưởng, mà là sự tin yêu của bạn đọc. Mỗi lần tác phẩm được đón nhận, tôi hiểu rằng đó là kết quả của cả một tập thể, từ lãnh đạo, biên tập viên đến đồng nghiệp âm thầm đứng phía sau. Tôi chỉ là người được cử lên nhận thay cho mọi nỗ lực chung. Những chuyến đi tác nghiệp đầy thử thách, những đêm thức trắng chỉnh sửa từng câu chữ, tất cả đều để mang đến thông tin chính xác, kịp thời và hữu ích cho công chúng. Khi bạn đọc tìm thấy trong báo những điều họ cần, khi họ gửi lời cảm ơn hay chia sẻ lại bài viết, đó mới là phần thưởng lớn nhất. Tôi hạnh phúc vì được làm nghề trong một môi trường tử tế, nơi mỗi bước đi đều có sự hậu thuẫn và niềm tin rằng phía sau mình luôn có người đồng hành. Tôi nhớ nhất loạt bài “Tiếng kêu ai oán giữa rừng xanh” năm 2025, khi cùng phóng viên Nguyễn Nhật Tiến vào Vườn quốc gia Cát Tiên phản ánh nạn săn bắt thú rừng. Người ngoài thường nghĩ phóng viên vất vả nhất nhưng tôi hiểu phía sau còn có đồng nghiệp lo lắng không kém. Tòa soạn lo cho chúng tôi từng kịch bản, từng tình huống có thể xảy ra, thức cùng chúng tôi trong những đêm vượt sông vào rừng sâu, cho đến khi chúng tôi an toàn. Vào làm việc ở báo lần thứ hai không phải áp lực mà với tôi, đó là động lực để tôi cố gắng nhiều hơn, làm nghề nghiêm túc hơn và cùng đồng nghiệp góp những phần việc nhỏ bé của mình vào thành tích chung của báo Pháp Luật TP.HCM. Và nếu có ai hỏi thành tích ấy thuộc về ai, tôi sẽ trả lời như nhiều lần trước: Đó là thành tích của báo Pháp Luật TP.HCM, còn tôi chỉ là người được cử lên nhận.
RkJQdWJsaXNoZXIy Mjg2ODExMg==