36năm 31 đi cùng bạn đọc PHÁP LUẬT TP.HCM - MỘT HÀNH TRÌNH TỰ HÀO L tiếng vì công lý, công bằng và những vấn đề thiết thân với đời sống người dân. Điều khiến tôi tự hào nhất là được cùng đồng nghiệp theo đuổi những đề tài phản ánh, đấu tranh và phản biện vì lợi ích cộng đồng. Mỗi bài báo được bạn đọc đón nhận là động lực để chúng tôi nỗ lực hơn mỗi ngày. Nếu có điều gì muốn gửi đến bạn đọc ở thời khắc này, đó là lời cảm ơn vì sự tin tưởng đã dành cho Pháp Luật TP.HCM suốt nhiều năm qua. Chính sự đồng hành ấy đã làm nên giá trị và sức sống của tờ báo. • 20 năm thanh xuân của tôi gắn với báo Pháp Luật TP.HCM cũng là 20 năm được phục vụ bạn đọc bằng tất cả sự tận tâm của người làm báo. Tôi vẫn nhớ những ngày cả tòa soạn làm việc từ sáng đến khuya để kịp mang đến cho bạn đọc những thông tin mới nhất về thiên tai, đời sống hay các sự kiện nóng. Có những đêm bản báo được hoàn tất khi đã quá nửa đêm nhưng không ai rời vị trí cho đến khi mọi thông tin được kiểm chứng cẩn trọng. Đó là cách những người làm báo Pháp Luật TP.HCM luôn trân trọng niềm tin của bạn đọc. Điều quý giá nhất tôi nhận được không chỉ là kinh nghiệm nghề nghiệp mà còn là tình cảm của độc giả. Sự quan tâm, chia sẻ và đồng hành của bạn đọc đã tiếp thêm động lực để chúng tôi giữ vững tinh thần làm báo trách nhiệm, nhân văn và vì cộng đồng. Tôi tin những giá trị mà Pháp Luật TP.HCM theo đuổi suốt 36 năm qua vẫn sẽ còn ở lại trong lòng nhiều thế hệ bạn đọc. Và với tôi, đó cũng là niềm tự hào lớn nhất của quãng đời làm báo. PHƯƠNG DUNG, THY LAN, biên tập viên ban Kinh tế - Đô thị Phóng viên PHƯƠNG NAM, Văn phòng đại diện tại miền Trung - Tây Nguyên ếu ngồi kể lại những vui buồn và cả vinh quang dưới mái nhà này, chắc vài tháng cũng không hết chuyện. NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT ĐÃ THAY ĐỔI TÔI Đó là những ngày băng rừng viết về vụ phá rừng Tánh Linh rúng động cả nước; những đêm mất ngủ đối đầu với băng nhóm xã hội đen ở Bình Thuận, Bà Rịa-Vũng Tàu; những chuyến xe xuyên đêm cùng hành khách bóc trần sự thật về “xe cướp” trên Quốc lộ 1A; hay những lần nghẹt thở săn voi dữ ở Tánh Linh. Đó còn là bám sát từ hiện trường đến phiên tòa vụ “cơm tù” đánh chết người ngày giáp Tết; những phiên xử lặng đi trong vụ “vườn điều”, “người tù thế kỷ” Huỳnh Văn Nén. Và hàng tháng trời thu thập tài liệu, viết loạt bài, cuối cùng công bố danh sách các nhà khoa học bị mạo danh, ngăn chặn thành công vụ đổ cả triệu tấn chất thải cứu lấy san hô ở Hòn Cau; cứu lấy Khu bảo tồn biển Hòn Cau cùng sinh kế của người dân… Tôi từng nghĩ đó là những điều đáng nhớ nhất trong nghề. Nhưng nhiều năm sau, khi thu dọn bàn làm việc, tôi nhận ra điều đọng lại sâu nhất không phải là những bài báo nổi tiếng hay giải thưởng, mà chính là những con người tử tế ở đây. Tôi vẫn nhớ buổi chiều giáp Tết 2008, lên Tánh Linh viết bài, gặp bà cụ ngoài 80 ngồi co ro trước căn chòi xiêu vẹo. Tôi đưa cụ 350.000 đồng, giữ lại 50.000 đồng đủ đổ xăng về Phan Thiết. Suốt quãng đường trở về, nước mắt cứ chảy, không phải vì thương hại mà vì bất lực, tự trách mình sao nghèo quá, không giúp được nhiều hơn. Giọt nước mắt hôm ấy đã thay đổi tôi. Từ đó, mỗi chuyến đi không chỉ là tìm đề tài, mà còn là tìm những phận người cần được giúp đỡ. CHIẾC CẦU NHÂN ÁI PHÁP LUẬT TP.HCM Tháng 9-2013, tôi ngồi trong phiên tòa xét xử gã tài xế xe đầu kéo đã cướp đi mạng sống của cả hai vợ chồng, để lại đứa con trai nhỏ chưa đầy ba tuổi bị cắt cụt chân đến tận bẹn, thương tật 94%. Khi người tình nguyện viên đẩy chiếc xe lăn nhỏ xíu của bé Thiên Bảo vào, cả phòng xử lặng đi. Chủ tọa đỏ hoe mắt, hội thẩm quay mặt gạt nước mắt. Bài viết “Phiên tòa nước mắt” như một tiếng kêu xé lòng, đã chạm đến trái tim của hàng triệu người. Bạn đọc dồn dập gửi về hàng trăm triệu đồng, bao bọc lấy tương lai mịt mù của đứa trẻ tội nghiệp. Một tháng sau, là tiếng khóc ngặt nghèo của bé Nguyễn Hữu Khang, đứa trẻ hơn 20 tháng tuổi, đang khỏe mạnh bỗng chốc mù lòa, liệt giường sau một ca mổ thoát vị bẹn. Lần đó, những người nổi tiếng, các ca sĩ, diễn viên điện ảnh đã cùng tôi nắm chặt tay nhau. Hơn nửa tỉ đồng, cùng sữa, thuốc đã đến kịp lúc để cứu vớt một gia đình đang kiệt quệ. Rồi tôi viết về Thắm, cô sinh viên vừa rời ghế nhà trường đã phải chịu số phận nghiệt ngã: Làm mẹ đơn thân rồi bại liệt ngay sau khi sinh con. Chỉ một tuần, hàng trăm triệu đồng đổ về, một mái nhà tình thương được dựng lên từ những viên gạch nghĩa tình. Đó là bé Kim Linh ở Bắc Bình, chỉ vì bán vé số ế mà bị chính mẹ ruột nhẫn tâm phóng hỏa đốt, để rồi sau 50 ngày kêu gọi, bạn đọc đã gửi về gần 1 tỉ đồng để giành giật lại sự sống cho con. Hay vụ bé Vạn Bảo bị bỏ rơi trước cổng chùa và đau xé ruột gan là tang tóc của gia đình ba anh em ruột ở Suối Kiết cùng bị chết đuối. Chỉ trong 10 ngày, hơn 1.000 bạn đọc đã dang tay chở che với số tiền hơn 1,3 tỉ đồng. Không thống kê đã có bao nhiêu lần chúng tôi làm cầu nối kêu gọi nhưng mỗi lần viết là một lần đau, mỗi lần đăng báo là một lần hy vọng và sau mỗi lần như thế, điều kỳ diệu lại xuất hiện. Có người gửi vài chục ngàn đồng; có người vài triệu đồng. Có người lặng lẽ đến tận nơi trao quà rồi đi. Có những người chẳng bao giờ để lại tên. Nhưng tất cả họ đã góp phần thay đổi số phận của rất nhiều con người. Tôi chỉ là người đứng giữa. Một chiếc cầu nối. Chiếc cầu ấy không làm nên phép màu mà phép màu được tạo nên từ lòng nhân ái của bạn đọc. Người ta thường hỏi làm báo được gì? Tôi chưa bao giờ biết trả lời sao cho thật đầy đủ nhưng hôm nay khi nhìn lại hơn 20 năm đã qua, tôi hiểu điều quý giá nhất mà Pháp Luật TP.HCM cho tôi không phải là nghề nghiệp mà tờ báo này đã cho tôi đồng nghiệp; cho tôi một gia đình lớn. Đặc biệt đó là cơ hội được làm một chiếc cầu, một chiếc cầu nhỏ nối những tấm lòng với những phận người bất hạnh. Dù phải nói lời tạm biệt nhưng những cây cầu yêu thương mà chúng tôi đã cùng nhau xây dựng suốt hơn 20 năm qua từ tờ báo này, tôi tin sẽ còn mãi với thời gian…n cao quý nhất Chúng tôi mang theo những cây cầu yêu thương Cái tên Pháp Luật TP.HCM sẽ trở thành ký ức sau hơn 35 năm phụng sự và riêng tôi đã có hơn 20 năm với một thời thanh xuân sôi nổi nhất của đời mình gắn bó ở đây. Tác giả Phương Nam trong lần nấu ăn cho các trẻ khuyết tật của Tổ ấm Huynh Đệ-Phan Thiết. N Mới đó mà đã 13 năm tôi làm việc tại báo Pháp Luật TP.HCM. Ngày đầu tiên nhận công việc tiếp bạn đọc, tôi nghĩ đây là một công việc áp lực và nặng nề. Mỗi ngày, rất nhiều người dân tìm đến tòa soạn để trình bày những khó khăn, vướng mắc, oan ức của mình hoặc cung cấp thông tin mong báo chí phản ánh. Thế nhưng càng gắn bó với công việc, tôi càng nhận ra ý nghĩa đặc biệt. Từ những thông tin do tôi tiếp nhận, tòa soạn phân công các phóng viên tìm hiểu, xác minh rồi phản ánh trên mặt báo. Từ đó, nhiều vụ việc được cơ quan chức năng quan tâm giải quyết; những vướng mắc kéo dài của người dân dần được tháo gỡ; những quyền lợi chính đáng được bảo vệ. Mỗi lần chứng kiến một hoàn cảnh khó khăn tìm được lối ra, tôi lại thấy niềm vui và động lực để tiếp tục công việc của mình. Từ những phản ánh ban đầu của người dân, nhiều phóng viên đã thực hiện được các bài điều tra công phu, góp phần thúc đẩy cơ quan chức năng vào cuộc xử lý sai phạm. Có những loạt bài sau đó được vinh danh tại các giải báo chí lớn. Có những vụ án oan được làm sáng tỏ. Dù chỉ là một mắt xích nhỏ trong hành trình kết nối giữa người dân với cơ quan chức năng, luật sư và người có trách nhiệm, tôi vẫn luôn tự hào với công việc của mình. Xin cảm ơn báo Pháp Luật TP.HCM đã cho tôi cơ hội được trưởng thành, được học cách lắng nghe, thấu hiểu và sẻ chia với những phận người trong cuộc sống. Chuyên viên PHẠM THỊ TUYÊN, phòng Bạn đọc: Nơi tôi học cách lắng nghe và sẻ chia Chuyên viên Phạm Thị Tuyên đang tiếp bạn đọc. Ảnh: TL Hai biên tập viên Phương Dung, Thy Lan. Và xa hơn thế, tinh thần phụng sự của tờ báo đã biến thành hành động nhân văn lan tỏa khắp mọi miền. Là người trong cuộc, tôi vinh hạnh được góp một phần sức lực nhỏ bé vào chương trình “Hướng về miền Trung thân yêu” trong những mùa bão lũ, hay gần đây nhất là hành trình đầy xúc động “Cùng ngư dân thắp sáng đèn trên biển”. Nhìn những chiếc bình ắc-quy, hộp thuốc y tế, những suất học bổng được trao tận tay bà con, con em ngư dân bám biển tôi hiểu: Báo chí không chỉ viết bằng mực, mà còn được viết bằng sự dấn thân và tình yêu thương đồng bào. PHẦN THƯỞNG LỚN NHẤT NẰM TRONG LÒNG BẠN ĐỌC Trong phòng tư liệu của tòa soạn có rất nhiều bằng khen, huân chương và giải thưởng báo chí danh giá. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho công sức của nhiều thế hệ. Thế nhưng đối với tôi và có lẽ đối với tất cả những ai từng tự hào mang danh “người Pháp Luật”, phần thưởng cao quý nhất, lấp lánh nhất chính là sự tin yêu của bạn đọc. Bạn đọc tin chúng tôi vì chúng tôi góp tiếng nói của sự thật, bảo vệ công lý và luôn đứng về phía lẽ phải. Sau ngày 30-6, mô hình tổ chức sẽ thay đổi, một chương cũ khép lại để nhường chỗ cho một chương mới trong dòng chảy phát triển của báo chí TP.HCM. Nhưng tôi tin bản sắc, tinh thần “phụng sự bạn đọc” của Pháp Luật TP.HCM sẽ không bao giờ mất đi. Nó đã thấm vào từng phóng viên, biên tập viên và sẽ tiếp tục lan tỏa trong những mô hình mới, những bài viết mới. Xin tri ân những người thầy, người anh, người chị, những người đồng nghiệp đã cùng tôi đi qua 25 năm thanh xuân đẹp đẽ. Và trên hết, xin tri ân hàng triệu bạn đọc đã luôn là điểm tựa, là lý do duy nhất để chúng tôi cầm bút. Số báo này khép lại một tên gọi nhưng mở ra một lời hứa: Dù ở bất kỳ phương trời nào, ở vị trí nào, ngọn lửa nghề mà Pháp Luật TP.HCM thắp lên trong tôi sẽ mãi mãi vẹn nguyên.n
RkJQdWJsaXNoZXIy Mjg2ODExMg==