137-2026

36năm 32 đi cùng bạn đọc PHÁP LUẬT TP.HCM - MỘT HÀNH TRÌNH TỰ HÀO NHÓM PHÓNG VIÊN hững ngày cuối tháng 6-2026, khi tờ báo 36 năm tuổi đếm ngược ngày ra số cuối cùng, thế hệ phóng viên trẻ của báo Pháp Luật TP.HCM cùng nhìn lại hành trình dấn thân đầy rực rỡ của mình. Giữa những chênh vênh và tiếc nuối trước bước ngoặt thời cuộc, điều đọng lại lớn nhất trong họ không chỉ là bài toán mưu sinh, mà là khát vọng được tiếp tục viết bằng cái “chất” tử tế và bản lĩnh đã được thắp lửa từ mái nhà chung này. Phóng viên NGUYỄN TÂN, ban Chính trị - Xã hội: Một hành trình được thắp lửa bằng tình yêu nghề Năm 2015, tôi trúng tuyển lớp phóng viên tập sự do báo Pháp Luật TP.HCM tổ chức. Một nhóm phóng viên tập sự được cấp giấy giới thiệu ghi là PVTS (tức phóng viên tập sự) để tác nghiệp. Thời điểm đó, báo bắt đầu dịch chuyển từ báo giấy sang báo điện tử, mở ra cơ hội cho những người trẻ như tôi và một số bạn phóng viên tập sự để thể hiện bản sắc và sự cố gắng của mình. Bởi với báo giấy, việc được đăng bài thực tế khó hơn rất nhiều, không có sự linh hoạt như môi trường online. Tôi vẫn nhớ đợt đó, phụ trách nhóm chúng tôi là chị Thanh Hoa và chị Thanh Trang. Các biên tập viên có anh Nguyễn Dũng, chị Thanh Mận, anh Nguyễn Tý... Những người anh, người chị đi trước để chúng tôi học hỏi như anh Nguyễn Đức, anh Tá Lâm, anh Trần Ngọc, chị Việt Hoa, chị Hoàng Tuyết... Do mới vào TP.HCM nên tôi thường nhờ một số phóng viên chạy tin nóng giúp đỡ. Nhiều khi đưa tờ giấy phóng viên tập sự ra để giới thiệu, tôi thường cười với nguồn tin rằng em là “phóng viên thời sự” để chữa thẹn. Nhờ thế, tôi có nhiều bản tin lên sớm và dần xây dựng được nguồn tin cho riêng mình. Với tôi, phải chạy, chạy nhanh hơn nữa mới có thể tồn tại với nghề nghiệp này. Tôi cũng chứng kiến tinh thần ấy ở các bạn phóng viên tập sự khác. Đó là sự lăn xả, bám địa bàn và tâm huyết với từng con chữ của Lê Thoa, Thanh Tuyền... Tôi biết lĩnh vực của các bạn yêu cầu cao hơn, đề tài khó tìm hơn, việc tiếp cận lãnh đạo các cơ quan để xây dựng nguồn tin cũng khó khăn hơn nhiều so với tôi. Tôi cũng biết không ít lần các bạn bật khóc ngay tại trụ sở UBND phường, xã vì nguồn tin không chịu tiếp phóng viên tập sự... Nhưng tất cả chúng tôi đều cố gắng vượt lên để tạo nên một hành trình rực rỡ bằng tình yêu, lòng tự trọng với nghề nghiệp của mình. Kết quả, năm 2016, Nguyễn Tân bắt đầu ghi dấu ấn bằng bài phóng sự xã hội phản ánh thực trạng “cò” ra giá chuộc chó, mèo tiền triệu ở trung tâm TP.HCM. Sau đó là loạt bài phản ánh việc tiêm chích ma túy ở khu vực Bến xe An Sương. Tòa soạn đã đăng liền ba kỳ trên báo giấy, nhận được nhuận bút cao và khen thưởng. Lê Thoa, Thanh Tuyền, Hoàng Giang… cũng “trụ hạng”, tạo dựng thương hiệu trong làng báo với hàng loạt bài viết ấn tượng, đoạt nhiều giải báo chí uy tín. Nhớ lại, hành trình 10 năm đó không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Nguyễn Tân vì ham theo người nghiện, chui xuống gầm cầu tác nghiệp nên lỡ bị mảnh thủy tinh từ ống nước cất mà người nghiện vừa sử dụng làm xước tay, phải uống thuốc phơi nhiễm. Rồi những lần đi làm tin nóng bị té xe, bị bỏng pô... được anh chị gom góp tiền hỗ trợ. Dù vất vả, khó khăn nhưng chưa bao giờ những phóng viên tập sự như tôi dừng lại. Và ngọn lửa yêu nghề, lòng khát khao với từng sản phẩm báo chí lại tiếp tục được thắp lên từ những bạn sinh viên thực tập, những người khiến tôi nhìn thấy hình ảnh của chính mình nhiều năm trước đó. Đó là Nguyễn Yên. Vừa chân ướt chân ráo vào báo làm tin, Yên đã cùng tôi đeo bám, thực hiện loạt bài điều tra khu vực chợ Bà Chiểu. Sau đó, tôi và Yên tiếp tục thực hiện nhiều loạt bài với bao kỷ niệm buồn vui. Đó là những lần chúng tôi giáp mặt với băng nhóm trộm cắp, móc túi ở Suối Tiên và bị dọa đánh, dọa giết. Đó là những lần giáp mặt với các “cò” dẫn xe quá tải trên đường Võ Văn Kiệt. Là những lần liều lĩnh đi theo người nghiện vào từng con hẻm để tìm cách quay clip cảnh mua bán ma túy, ngồi sau xe các tay đua với tốc độ chóng mặt hoặc hóa thân thành người tìm việc nhẹ lương cao để thâm nhập đường dây đưa người sang Campuchia. Làm báo, lao ra đường, dấn thân vào những nơi nguy hiểm để lấy thông tin, quay clip... như một bản năng khiến tôi và Yên chưa bao giờ chùn bước. Chúng tôi chưa bao giờ đùa giỡn với sự an toàn bằng sự liều lĩnh của mình. Nhưng chỉ có bản năng nghề nghiệp, tình yêu và khát khao tìm tòi mới giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi mà người ngoài có thể gặp phải. 10 năm, với chúng tôi đó là một hành trình đầy tình yêu, trách nhiệm và rực rỡ; một hành trình được thắp sáng bằng khát khao và tình yêu trong sáng với nghề báo. Trên hành trình ấy, tôi được kề vai sát cánh với những con người tuyệt vời, trong sáng và đầy trách nhiệm với từng con chữ, từng tấm ảnh, từng đoạn clip. Một hành trình được thắp lửa bằng tình yêu nghề không thể nào quên… Phóng viên HUỲNH THƠ, ban Pháp luật: Khát vọng tiếp tục sống với nghề báo Là một phóng viên trẻ, điều tôi trăn trở nhất lúc này là được tiếp tục sống với nghề, được cống hiến cho báo chí bằng tất cả niềm đam mê và nhiệt huyết tuổi trẻ. Ngay từ khi bước chân vào nghề, tôi đã hiểu báo chí chưa bao giờ là con đường dễ dàng. Đây là nghề của sự dấn thân, trách nhiệm và không ít hy sinh thầm lặng. Nhưng cũng chính nghề báo đã cho tôi cơ hội đi nhiều hơn, gặp gỡ nhiều số phận, lắng nghe những câu chuyện đời thường và chuyển tải hơi thở cuộc sống đến bạn đọc. Mỗi bài báo được đăng tải, mỗi thông tin hữu ích được lan tỏa đều mang lại cho tôi niềm vui, niềm tự hào và thêm động lực để gắn bó. Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía giá trị của môi trường công tác. Những năm tháng ấy không chỉ giúp tôi tích lũy kinh nghiệm mà còn bồi đắp tình yêu nghề, tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào về công việc. Vì vậy, khi đứng trước thông tin cơ quan chuẩn bị khép lại hành trình, tôi không khỏi bồi hồi, xúc động và tiếc nuối. Tiếc một mái nhà chung đã gắn bó với tuổi trẻ; tiếc những đồng nghiệp đã cùng chia sẻ biết bao kỷ niệm và tiếc một môi trường đã góp phần định hình con đường làm báo của tôi hôm nay. Tuy nhiên, vượt lên trên những cảm xúc ấy vẫn là khát vọng tiếp tục làm nghề. Tôi vẫn muốn xách máy ảnh, cầm cuốn sổ tác nghiệp, đi đến những vùng đất mới, gặp gỡ những con người mới và kể những câu chuyện chân thực bằng trách nhiệm và trái tim của người làm báo. Tôi mong rằng trong quá trình tinh gọn bộ máy, những người trẻ còn tâm huyết sẽ tiếp tục có cơ hội cống hiến, phát huy năng lực và đồng hành cùng sự phát triển của nền báo chí cách mạng Việt Nam. Phóng viên TRỊNH NGUYỄN MINH HOÀNG, ban Kinh tế - Đô thị: Tiếp tục kể những câu chuyện công nghệ dưới góc nhìn gần gũi Ngày 30-6-2026 không chỉ là ngày khép lại một tờ báo, mà còn là dấu mốc đặc biệt với những người làm báo đã gắn bó bằng tất cả nhiệt huyết và niềm tin. Với tôi, sau hơn một thập niên theo mảng công nghệ tại báo Pháp Luật TP.HCM, điều trăn trở nhất không phải là sự thay đổi nơi công Ngọn lửa nghề của báo Pháp Tờ báo có thể không còn hiện hữu nhưng cái chất Pháp Luật TP.HCM sẽ mãi sống trong tim những người ở lại. N Phóng viên Nguyễn Tân nhận giải C giải Báo chí quốc gia lần thứ 20 năm 2025 vào tháng 6-2026. Phóng viên Huỳnh Thơ. Tất cả chúng tôi đều cố gắng vượt lên để tạo nên một hành trình rực rỡ bằng tình yêu, lòng tự trọng với nghề nghiệp của mình.

RkJQdWJsaXNoZXIy Mjg2ODExMg==